🛢️ Hàng hoá🟡 Trung lập
Tôi bị các con coi thường vì lỡ có vợ bé con riêng
Tôi bị các con coi thường vì lỡ có vợ bé con riêng Những cuộc tranh cãi liên tục xảy ra, có lúc tôi không kiềm chế được, đập phá đồ đạc rồi đánh vợ, tát con. Tôi 47 tuổi, từng được điều động về làm trưởng đại diện một văn phòng ở tỉnh ven biển miền Trung trong thời hạn ba năm. Văn phòng trong đó, có cô thư ký lúc đó 25 tuổi, nhẹ nhàng, xinh xắn, hiểu chuyện và làm rất được việc. Xa quê, ít người thân bên cạnh, chúng tôi thường cùng nhau ăn tối, uống cà phê, đi dạo sau giờ làm rồi dần nảy sinh...
# Tôi bị các con coi thường vì lỡ có vợ bé con riêng
Những cuộc tranh cãi liên tục xảy ra, có lúc tôi không kiềm chế được, đập phá
đồ đạc rồi đánh vợ, tát con.
Tôi 47 tuổi, từng được điều động về làm trưởng đại diện một văn phòng ở tỉnh
ven biển miền Trung trong thời hạn ba năm. Văn phòng trong đó, có cô thư ký
lúc đó 25 tuổi, nhẹ nhàng, xinh xắn, hiểu chuyện và làm rất được việc. Xa quê,
ít người thân bên cạnh, chúng tôi thường cùng nhau ăn tối, uống cà phê, đi dạo
sau giờ làm rồi dần nảy sinh tình cảm. Khi ý thức được mình đang đi quá giới
hạn, tôi chủ động chấm dứt mối quan hệ. Nhưng đúng lúc ấy, cô ấy nói đã mang
thai. Tôi không ép cô ấy bỏ con mà nhận trách nhiệm, đều đặn chu cấp và thăm
nom cháu từ ngày sinh đến nay đã hơn 2 tuổi.
Tôi giấu vợ và hai con chuyện mình có người phụ nữ khác và con riêng. Khi kết
thúc thời gian công tác trở về, mọi chuyện nhanh chóng bị vợ con phát hiện. Vợ
đồng ý tha thứ nhưng tôi biết niềm tin của cô ấy dành cho tôi không còn nguyên
vẹn. Tôi cố gắng quan tâm vợ con nhiều hơn, vun vén gia đình để bù đắp lỗi
lầm. Thế nhưng mỗi lần tôi gọi điện hoặc đến thăm mẹ con đứa trẻ, vợ và con
gái lớn đều biết. Những cuộc tranh cãi liên tục xảy ra, có lúc tôi không kiềm
chế được, đập phá đồ đạc rồi đánh vợ, tát con. Vợ từng viết đơn ly hôn, nhưng
tôi xé đơn vì vẫn còn tình cảm và không muốn các con phải sống cảnh gia đình
tan vỡ.

Minh họa: AI
Hai con tôi hiện một đứa 16 tuổi, một đứa 11 tuổi. Chúng ngày càng xa cách bố
sau khi chứng kiến những trận cãi vã và cảnh tôi mất kiểm soát. Con gái lớn
thậm chí còn cãi lại tôi, có ý coi thường tôi. Bữa cơm gia đình trước kia vốn
rôm rả giờ thường chìm trong im lặng, căn nhà cũng chẳng còn không khí ấm áp
như trước.
Tôi vẫn có trách nhiệm với con riêng nhưng không thể cho mẹ của cháu một danh
phận. Gần 50 tuổi, tôi day dứt vì một phút yếu lòng đã khiến cuộc sống của cả
gia đình đảo lộn, bố mẹ già phải chịu lời ra tiếng vào, một số đồng nghiệp dần
tránh mặt, vợ con tổn thương. Tôi rơi vào bế tắc, không biết phải làm thế nào
để sửa chữa những gì mình đã gây ra.
**Đức Hải**