🛢️ Hàng hoá🟡 Trung lập
Yêu đơn phương sếp nữ hơn gần chục tuổi
Yêu đơn phương sếp nữ hơn gần chục tuổi Nghỉ việc rồi tôi vẫn thi thoảng giật mình khi nhìn những chiếc xe cùng loại xe của chị, nhớ chị thích loại cà phê nào. Tôi 30 tuổi, từng làm lái xe cho nữ giám đốc hơn mình gần chục tuổi. Tôi nghỉ việc đã hơn ba tháng nhưng đến giờ vẫn chưa thôi nghĩ về chị. Chị 39 tuổi, điều hành một doanh nghiệp gia đình, góa chồng và có một cô con gái đang học cấp hai. Chị là người phụ nữ mạnh mẽ, nói chuyện dứt khoát, làm việc nhanh, tự tin, gần như không để ai nhì...
# Yêu đơn phương sếp nữ hơn gần chục tuổi
Nghỉ việc rồi tôi vẫn thi thoảng giật mình khi nhìn những chiếc xe cùng loại
xe của chị, nhớ chị thích loại cà phê nào.
Tôi 30 tuổi, từng làm lái xe cho nữ giám đốc hơn mình gần chục tuổi. Tôi nghỉ
việc đã hơn ba tháng nhưng đến giờ vẫn chưa thôi nghĩ về chị. Chị 39 tuổi,
điều hành một doanh nghiệp gia đình, góa chồng và có một cô con gái đang học
cấp hai. Chị là người phụ nữ mạnh mẽ, nói chuyện dứt khoát, làm việc nhanh, tự
tin, gần như không để ai nhìn thấy sự yếu đuối. Tôi là lái xe, gia đình ở quê,
kinh tế bình thường. Công việc của tôi chủ yếu là đưa đón chị, chở đối tác,
chạy giấy tờ và những việc lặt vặt trong ngày.
Ban đầu, tôi luôn tự nhắc mình phải giữ đúng khoảng cách giữa sếp và nhân
viên. Nhưng ở gần một người mỗi ngày, thật khó để ngăn cảm xúc, tôi bắt đầu để
ý những điều rất nhỏ ở chị. Chị thường bỏ bữa sáng vì bận họp, tôi chủ động
mua một phần đồ ăn để sẵn trong xe. Chị thích uống cà phê ít đường, tôi nhớ
đúng loại. Chị đi công tác, tôi kiểm tra trước tuyến đường để tránh tắc. Những
việc ấy ban đầu chỉ là trách nhiệm của tôi. Càng về sau, tôi nhận ra mình làm
không phải vì trách nhiệm, tôi muốn chăm sóc chị. Có những hôm chị mệt, vừa
lên xe đã nhắm mắt. Tôi lái chậm hơn bình thường, giảm tiếng nhạc. Có lần chị
cảm ơn vì: "Có em đi cùng cũng yên tâm". Chỉ một câu như vậy thôi mà tôi phấn
khởi lắm.

Minh họa AI
Có lần chị kể về một người đàn ông đang tìm hiểu. Tôi nghe xong chỉ cười, giả
vờ bình thường rồi tối về suy nghĩ suốt. Con người ta thường dễ tin vào điều
mình muốn tin. Chị đôi khi hỏi tôi đã có bạn gái chưa. Có lúc đi ăn cùng bạn
bè, chị gọi tôi vào ăn cùng, tất nhiên là tôi xin phép không vào. Những lần
chị áp lực công việc lại kể cho tôi nghe, rồi kể cả chuyện gia đình. Có hôm
gần nửa đêm chị gọi tôi đến đón vì không muốn tự lái xe. Tôi không biết những
điều đó với chị có ý nghĩa gì. Còn với tôi, từng chuyện nhỏ đều trở thành một
điểm đáng nhớ.
Tôi bắt đầu tưởng tượng một cuộc sống mà chính tôi cũng biết là rất xa vời.
Tôi nghĩ nếu sau này chị cần một người bên cạnh, tôi có thể chăm sóc chị. Tôi
không giàu nhưng có thể cố gắng. Tôi không giỏi giang như những người đàn ông
thường xuất hiện bên cạnh chị, nhưng tin mình sẽ đối xử với chị thật lòng. Cho
đến một lần, tôi vô tình nhìn thấy chị vui vẻ bên một người đàn ông. Anh ta ăn
mặc lịch sự, nói chuyện tự tin, có vẻ là người rất có điều kiện. Chị cười
nhiều, nụ cười mà lâu rồi tôi không thấy khi chị ở cạnh mình. Tôi ngồi trong
xe, nhìn qua kính chắn gió, thấy lòng hụt hẫng. Lúc ấy tôi mới nhận ra, tất cả
những gì mình tưởng tượng có thể chỉ tồn tại trong đầu tôi. Thế nhưng tôi vẫn
không dứt ra được.
Đỉnh điểm là chuyến công tác kéo dài ba ngày ở Đà Nẵng, chị bảo tôi đi cùng vì
cần người lái xe. Tôi mừng thầm, nghĩ rằng đây có lẽ là cơ hội để được ở gần
chị hơn. Thế nhưng những ngày đi công tác cùng chị, chị không hề để ý hay quan
tâm gì đến tôi, tất cả là do tôi tự ảo tưởng. Chị có lẽ không biết mấy đêm đó
tôi gần như thức trắng. Sau chuyến công tác ấy, tôi bắt đầu thay đổi, ít nói
hơn, không còn chủ động quan tâm quá mức và cố gắng coi chị chỉ là người trả
lương cho mình. Có lẽ chị cũng nhận ra sự khác thường đó, công việc giữa chúng
tôi dần trở nên căng thẳng. Chị phàn nàn nhiều hơn về những chuyện nhỏ. Tôi
cũng nhạy cảm hơn trước lời nói của chị. Một vài lần tôi có thái độ lại với
những lời chị nói, đôi bên hơi có tranh cãi chút. Cuối cùng, tôi chủ động xin
nghỉ, không muốn chờ đến ngày chị nói rằng tôi không còn phù hợp.
Ngày cuối cùng tôi làm việc, chị bảo: "Em còn trẻ, tìm một công việc tốt hơn
nhé. Chị nghĩ như vậy sẽ tốt cho em". Tôi nghe mà thấy cổ họng nghẹn lại. Tôi
từng mong chị sẽ giữ mình lại, chỉ một câu thôi cũng được, thế nhưng không có
gì cả. Chị không hỏi tôi vì sao nghỉ, cũng không nói tiếc khi tôi không còn
làm ở đây. Tôi hiểu trong câu chuyện này có lẽ chỉ mình tôi đặt tình cảm vào.
Tôi tìm một công việc khác với mức lương thấp hơn một chút, cuộc sống dần trở
lại bình thường. Thế nhưng điều khó nhất không phải tìm việc mà là bỏ thói
quen nhớ đến chị. Tôi vẫn giật mình khi nhìn những chiếc xe cùng loại xe của
chị, nhớ chị thích loại cà phê nào. Có hôm đi ngang một cửa hàng hoa, tôi lại
nghĩ không biết chị còn thích những chậu cây hồng nhỏ như trước không.
Tôi cũng không trách chị, chỉ là mình đã yêu thầm một người mà ngay từ đầu
không nên yêu. Đến bây giờ, đôi lúc tôi vẫn tự hỏi nếu ngày đó tôi đủ tỉnh táo
để giữ khoảng cách, có lẽ đã không mất một công việc phù hợp với bản thân,
cũng không phải mất nhiều tháng để chữa lành thứ tình cảm chưa từng bắt đầu.
Tôi không biết chị có từng nhận ra tình cảm của tôi hay không, cũng không biết
sau khi mình rời đi chị có một lần nào nhớ đến tôi? Tôi phải làm sao để quên
được tình cảm dành cho chị?
**Quốc Trường**